Bạn đánh giá: 5 / 5

Ngôi sao có hiệu lựcNgôi sao có hiệu lựcNgôi sao có hiệu lựcNgôi sao có hiệu lựcNgôi sao có hiệu lực
 
Truyện ngắn ý nghĩa

Siêu tầm những những câu chuyện ngắn ý nghĩa về cuộc sống, truyện ngắn nhà Phật cực kỳ thâm thúy, có thể làm thay đổi mọi suy nghĩ của bạn!

Câu chuyện 1: Sống trong hiện tại

Phật hỏi đệ tử :

– Cuộc sống người ta được bao nhiêu ?

Các đệ tử thay nhau trả lời :

– 80 năm – Sai. 70 năm – Còn sai. 60 năm – Sai.

– Vậy người ta sống bao lâu?

Phật mỉm cười đáp:

– Đời người chỉ thuộc trong vòng hơi thở

Lời bình :Đừng ỷ vào quá khứ và cái sắp tới, hãy sống với thực tại.

Câu chuyện 2: Sau khi chết người ta đi về đâu?

Hoàng đế Goyozer đang học thiền với thiền sư Gudo Toshoku

– Bạch thầy, sau khi chết, người ta đi đâu ?

– Tôi không biết

– Tại sao thầy không biết ?

– Vì tôi chưa chết.

– ???

Lời bình : Khi sống, con người nên thưởng thức những vẻ đẹp và bí ẩn của cuộc sống theo cái nhiều người sống. Không cần quan tâm đến thế giới sau khi chết. Hãy sống trọn hôm nay, đừng lo ngày mai vì chuyện ngày mai thì mai mới xảy ra. 

Câu chuyện 3: Định mệnh nằm trong bàn tay

Thời xưa, có vị tướng quyết tấn công địch dẫu quân địch mạnh hơn gấp nhiều lần. Trên đường tiến quân, ông dừng chân ở một đền thờ cầu nguyện, xin giúp đỡ. Sau đó, ông rút ra một đồng xu và nói lớn với quân sĩ:

– Bây giờ, ta sẽ lấy đồng xu để xin keo. Nếu là sấp, quân ta sẽ thắng còn ngửa thì quân ta sẽ bại. Chúng ta phó mặc mạng sống cho định mệnh. Đồng xu bay lên, xoay mấy vòng và rơi xuống đất.

– Sấp rồi ! Chúng ta sẽ thắng ! Hãy xông lên chà nát quân thù ! – Ba quân reo hò phấn khởi.

Sau trận chiến, toàn bộ quân địch hùng hậu đông đảo bị đánh bại hoàn toàn. Vị phó tướng vui vẻ nói với tướng quân :

 – Không ai có thể thay đổi được bàn tay định mệnh.

Tướng quân chỉ mỉm cười không đáp. Ông xoè tay đưa đồng tiền ra. Cả hai mặt đồng xu đều là mặt sấp.

Lời bình :Thiên đàng rất công bằng đối với tất cả mọi người, không thiên vị dành riêng cho ai. Sự giúp đỡ duy nhất mà bạn có được là chính bản thân bạn !!! 

Câu chuyện 4:  Con sóng nhận thức

Nhìn thấy một con sóng cao lớn bên cạnh, con sóng nhỏ tỏ ra bực mình:

– Bực ghê. Sóng kia lớn quá, sao ta bé tí. Chúng mạnh mẽ xiết bao sao ta yếu đuối thế này.

Con sóng to cười đáp :

 – Đó là vì không nhận ra gốc gác của mình mà bạn buồn bực thế.

– Tôi không là sóng thế là gì ?

– Sóng chỉ là hình thức tạm thời trong bản chất của bạn. Kỳ thực bạn là nước. Một khi nhận ra bản chất của chính mình là nước, bạn sẽ không còn ấm ức với cái vỏ sóng này và không còn buồn bực gì nữa.Con sóng nhỏ hiểu ra, cười vui vẻ:

– À, bây giờ thì tôi hiểu. Bạn và tôi tuy hai mà một.

Lời bình : Con người cho rằng “ngã” là ta nên xảy ra phân biệt ta và người mà buồn khổ. Thực ra loài người được cấu tạo cùng một bản chất trong thiên nhiên bao la. 

Câu chuyện 5 : Thiên đường địa ngục

Một vị tướng quân đến gặp thiền sư Ekaku hỏi:

– Bạch thầy, thiên đường hay địa ngục có thật hay không ?

– Thế ngài là ai ?

– Tôi là tướng quân. 

Bất ngờ, thiền sư cười lớn :

– A ha ! Thằng ngốc nào cho ông làm tướng vậy, trông ông giống anh hàng thịt.

Tướng quân nổi giận, rút gươm :

– Tao băm xác mi ra !!!

Thiền sư vẫn điềm tĩnh:

– Này là mở cửa địa ngục.

Chợt giác ngộ, vị tướng sụp xuống lạy:

– Xin… xin thầy tha lỗi cho cử chỉ thô bạo vừa rồi của tôi.

– Này là mở cửa thiên đường – thiền sư Ekaku mỉm cười.

Lời bình :Thiên đường, địa ngục không phải là chỗ con người tới sau khi chết mà nó ở đây và bây giờ ! Lành, dữ đều do tư tưởng. Cửa thiên đường địa ngục mở ra bất cứ lúc nào.

Câu chuyện thứ 6: Triết lý viên kẹo

Mỗi ngày bạn đều cho một đứa trẻ ăn kẹo. Bạn làm điều ấy rất thường xuyên và vui vẻ.

Đứa trẻ ấy cũng có vẻ rất yêu bạn. Mỗi ngày thấy bạn, nó đều cười tươi và chạy đến nhận kẹo.

Nhưng rồi một ngày, bạn xoa đầu nó và bảo: "Hết kẹo rồi". Bỗng dưng bạn thấy nó rất khác. Nó gào ầm lên rằng bạn keo kiệt, bạn xấu xa. Hoặc nó đi khắp nơi để nói xấu bạn.

Bài học rút ra:  Khi bạn cho người khác thứ gì đó quá nhiều đến mức thành quen, họ sẽ không coi đó là món quà mà là trách nhiệm của bạn.  Và khi bạn không cho thứ mà họ muốn nữa, họ sẽ lập tức trở mặt với bạn.

Với nhiều người, cho dù bạn có cho họ kẹo mỗi ngày, thì họ cũng chỉ nhớ mỗi một ngày mà bạn đã không cho!

Câu chuyện thứ 7: Cái chìa khóa

Một ổ khóa lớn được treo trên cửa, dù có dùng sức lực mạnh đến đâu, cũng không cách nào mở nó ra được. Tuy nhiên, khi đưa chiếc chìa khóa, một vật dụng nhỏ bé tầm thường vào, chỉ cần gẩy nhẹ một cái, thì cái ổ khóa đã mở tung ra.

Nhiều người cảm thấy thắc mắc: “Vì sao chúng ta có dùng hết sức cũng không mở ổ khóa ra được, nhưng chiếc chìa khóa nhỏ bé này chỉ đưa vào là nó mở ra ngay?”.

Chiếc chìa khóa nói: “Bởi vì tôi hiểu rõ bên trong của nó nhất”.

Bài học rút ra: Nội tâm của mỗi người, cũng giống như chiếc ổ khóa treo trên cửa kia, dù bạn có dùng mọi cách để tiến nhập vào cũng không thể được.

Chỉ có quan tâm, biến mình thành một chiếc chìa khóa tinh tế tỉ mỉ, mới có thể tiến vào nội tâm người khác, thấu hiểu người khác.

Câu chuyện thứ 8: Chuột sa hũ gạo

Một con chuột rơi vào trong lu gạo, số gạo trong lu vẫn còn một nửa, sự cố ngoài ý muốn này khiến nó vui mừng không sao tả được.

Sau khi xác định là không có nguy hiểm gì, nó liền bắt đầu cuộc sống ăn rồi lại ngủ, ngủ rồi lại ăn trong cái lu gạo.

Rất mau, lu gạo sắp cạn kiệt, nhưng nó rốt cuộc vẫn không thoát khỏi sự cám dỗ của những hạt gạo, nên tiếp tục ở lại trong lu. Cuối cùng, gạo đã ăn hết, chuột ta mới phát hiện rằng mình không thể nhảy ra ngoài được nữa, lực bất tòng tâm.

Bài học rút ra: Cuộc đời của chúng ta xem như rất yên bình nhưng thật ra khắp nơi đều đầy rẫy nguy cơ, cần phải giữ cho mình quan niệm sống ổn định, từ đó mà biết cân nhắc đến an nguy.

Câu chuyện thứ 9: Duyên nợ đời người.

Ngày xưa, có một chàng trai tên Thư Sinh, anh và bạn gái đã đính ước và chuẩn bị cử hành hôn lễ. Thế nhưng trước đó ít ngày, cô gái ấy lại đi lấy người khác.

Thư Sinh bị đả kích mạnh và lâm bệnh nặng. Vừa hay, có một du khách qua đường đưa cho Thư Sinh một chiếc gương soi.Thư Sinh nhìn thấy xác của một cô gái trôi dạt vào bờ biển, trên người cô ta không một mảnh vải che thân.

Người đầu tiên đi qua cũng chỉ thoáng nhìn, lắc đầu rồi đi. Người thứ hai đi qua cởi chiếc áo khoác và đắp lên người cô gái.

Người thứ ba đi qua bèn đào hố và xây mộ cẩn thận cho cô gái. Vị du khách cho biết, người con gái xấu số đó chính là bạn gái của anh ta ở kiếp trước.

“Anh là người qua đường thứ hai, đã từng đắp cái áo cho cô gái. Đến nay, cô gái gặp và yêu anh chỉ là để trả nợ tình cho anh thôi.

Còn người mà cô ấy phải báo đáp cả đời đó chính là người đã chôn cất cô cẩn thận, người đó chính là người chồng hiện tại của cô gái

“.Thư Sinh nghe xong liền tỉnh ngộ ra mọi chuyện.

Câu chuyện thứ 10: Tấm lòng trẻ thơ.

Có một bà mẹ đơn thân nọ vừa mới chuyển nhà, bà ta phát hiện hàng xóm là một gia đình nghèo khó, gia đình đó có một bà mẹ góa chồng và hai đứa con.

Có một hôm mất điện, bà ta đành phải thắp nến lên cho sáng. Một lúc sau, có tiếng người gõ cửa. Bà ra mở cửa, thì ra đó là con của nhà hàng xóm.

Đứa bé nghiêm túc hỏi: “Con chào dì, dì cho con hỏi nhà dì có nến không ạ?”. Bà ta thầm nghĩ: “Cái gia đình này nghèo đến nỗi ngay cả nến cũng không có sao? Tốt nhất không cho, cứ như thế họ sẽ ỷ lại mất”.

Nghĩ rồi, bà liền nói to một tiếng: “Không có!”. Đúng lúc bà ta đang chuẩn bị đóng cửa, đứa bé đó liền cười rạng rỡ và nói: “Con thừa biết là nhà dì không có nến mà!”.

Nói xong, đứa bé liền lấy ra hai cây nến: “Mẹ và con sợ dì sống một mình không có nến nên con đem sang tặng dì hai cái để thắp sáng ạ!”.

Lúc này, bà ta vừa tự trách bản thân, vừa cảm động rơi nước mắt, sau đó liền ôm chặt đứa bé vào lòng.

Câu chuyện thứ 11: Chúng ta chỉ bất tiện có ba tiếng thôi.

Ngày hôm đó, tôi may mắn đặt được vé về quê ngoại cùng với chồng, nhưng sau khi lên xe thì nhìn thấy có một quý cô đang ngồi ở vị trí của chúng tôi.

Chồng tôi bảo tôi ngồi ở cạnh vị nữ sĩ đó nhưng lại không mời bà ấy nhường chỗ. Tôi phát hiện ra chân phải của bà ấy có chút trở ngại, lúc đó tôi mới hiểu tại sao chồng tôi lại làm như thế.

Chồng tôi cứ đứng như thế suốt dọc đường từ Gia Nghĩa đến Bắc Kinh mà không hề có ý định lấy lại chỗ ngồi.

Sau khi xuống xe, tôi nói với giọng điệu của một bà vợ xót chồng: “Nhường chỗ là việc nên làm, thế nhưng từ Gia Nghĩa đến Bắc Kinh xa như thế sao không nói bà ấy đổi vị trí cho mình chứ”. Chồng tôi đáp: “Người ta bất tiện cả đời rồi, còn mình chỉ bất tiện có ba tiếng thôi mà”.

Nghe chồng nói vậy, tôi vô cùng xúc động. Có được một người chồng vừa tốt bụng vừa lương thiện như thế, tôi thấy rằng cả thế giới này đều trở nên ấm áp hơn nhiều. Tâm niệm thay đổi, thế giới hình như cũng vì thế mà thay đổi theo. Trong cuộc sống, mỗi một câu chuyện đều có khả năng xoay chuyển, cứ lấy chúng tôi làm ví dụ là rõ nhất.

Có thể chúng ta sẽ không thành công trong ba phút nhưng đôi lúc chỉ cần mất đi một phút, số mệnh con người sẽ hoàn toàn khác nhau.

Câu chuyện thứ 12: Câu chuyện về luật nhân quả.

Vào một đêm muộn đầu xuân, mọi người đều đã ngủ say, có một đôi vợ chồng tuổi đã cao bước vào một khách sạn, đáng buồn thay khách sạn đó đã hết phòng.

Nhân viên lễ tân không đành lòng để cho cặp vợ chồng đó lại đi tìm khách sạn, anh ta liền dẫn họ vào một căn phòng: “Có thể đây không phải là căn phòng tốt nhất nhưng ít nhất hai bác cũng không phải chạy đi tìm phòng nửa đêm nữa”. Cặp vợ chồng thấy căn phòng được dọn dẹp sạch sẽ nên quyết định ở lại đó.

Ngày thứ hai, khi họ thanh toán, nhân viên lễ tân đó liền nói: “Hai bác không cần thanh toán đâu ạ, vì căn phòng hai bác ở đó là phòng của cháu. Chúc hai bác có một hành trình du lịch vui vẻ ạ!”.

Thì ra, nhân viên lễ tân đó đã ngủ một đêm tại quầy bàn để nhường phòng cho họ. Cặp vợ chồng hết sức cảm động và nói: “Chàng trai trẻ à, cậu là nhân viên lễ tân khách sạn tốt nhất mà chúng tôi từng gặp đấy. Cậu nhất định sẽ được đền đáp”. Chàng trai liền cười rồi tiễn cặp vợ chồng ra cửa và rồi nhanh chóng quên đi chuyện hôm đó.

Bỗng có một ngày, anh ta nhận được một bức thư, trong đó có một tấm vé đi du lịch New York một mình, chàng trai đi đến một căn biệt thự trang hoàng theo như chỉ dẫn trong thư.

Thì ra, hai người mà anh ta tiếp đón trong đêm muộn hôm đó chính là một nhà tỷ phú cùng với vợ của ông ấy. Ông ấy đã mua tặng chàng trai một tiệm rượu lớn sau đó giao cho anh quản lý.

Thực ra nhân quả đều do mỗi người nắm giữ, khi chưa xác định được mục tiêu vĩ đại của đời người thì hãy dùng tấm lòng của mình để làm việc gì đó.

Mỗi một cá nhân đều là một nhân viên phục vụ, những điều lớn lao đều bắt nguồn từ việc chúng ta phục vụ cho người khác, khả năng một người phục vụ cho người khác lớn bao nhiêu thì kết quả chúng ta có được càng lớn bấy nhiêu.

Sống trong đời cần phải trải nghiệm nhiều. Trên đường đời, chúng ta có thể có tiếng cười sảng khoái, nhưng cũng có thể có cả những giọt nước mắt khổ đau; trên đường đời, có niềm tin từ sự thành công, cũng có thức tỉnh từ sự thất bại, nhưng chúng ta đều phải biết quý trọng.

Sự giàu có của đời người đến từ một trái tim vô tư, không ích kỉ; cái tốt đẹp của cuộc đời đến từ một trái tim giản dị. Trên đường đời không cần điều gì cao quý, chỉ cần làm việc bằng một trái tim chân thực là đủ.

Nếu muốn có được những người bạn tốt, trước tiên bạn phải đối tốt với người khác.

Nếu muốn được vui vẻ, hạnh phúc, trước tiên bạn hãy mang hạnh phúc đến cho người khác, không lâu sau bạn sẽ nhận thấy bản thân càng ngày càng hạnh phúc.

Chúng ta có khả năng làm việc tốt cho bản thân mình mới có khả năng đi làm việc tốt cho người khác.

Câu chuyện thứ 13: Con giun

Có một câu chuyện thú vị về hai nhà sư sống cùng nhau trong một tu viện. Họ là những người bạn tuyệt vời, ít lâu sau cả 2 cùng qua đời. Một trong số họ đã được tái sanh vào cõi trời, một vị sư khác đã được tái sanh như một con giun trong đống phân.

Người trên cõi trời đã có một thời gian tuyệt vời, thưởng thức tất cả những thú vui trên trời. Nhưng anh ta bắt đầu suy nghĩ về người bạn của mình. Vì vậy, anh đã tìm khắp nơi trên cõi trời, nhưng không thể tìm thấy một dấu vết về người bạn của mình.

Sau đó, anh tìm kiếm xuống cõi người, nhưng cũng không thể nhìn thấy bất kỳ dấu vết của người bạn thân của mình ở đó, vì vậy anh nhìn xuống cõi động vật và sau đó là côn trùng.

Cuối cùng anh ta cũng tìm thấy người bạn của mình, được tái sinh như một con giun trong đống phân … Wow! Anh ta nghĩ: “Tôi sẽ giúp đỡ bạn của tôi, tôi sẽ xuống dưới đống phân và đưa anh ấy lên trời để anh ấy cũng có thể thưởng thức những điều vui vẻ và hạnh phúc trong cõi tuyệt vời này.”

Vì vậy, anh ta đi xuống đống phân và gọi người bạn tri kỷ của mình. Con giun nhỏ chui ra từ đống phân và nói: “Bạn là ai?”, “Tôi là bạn của bạn, chúng ta từng là những nhà sư thân thiết với nhau trong một kiếp quá khứ, và tôi đến để đưa bạn về cõi trời, nơi cuộc sống thật tuyệt vời và hạnh phúc.”

Nhưng con giun nói: “Đi đi, tôi không cần!”, “Nhưng chúng ta là bạn, và tôi sống trên cõi trời, nơi có nhiều điều thú vị” và ông mô tả cõi trời cho bạn của mình. Nhưng con giun nói: “Không cảm ơn, tôi khá hạnh phúc ở đây, trong đống phân của tôi, anh hãy đi đi!”

Sau đó, người ở cõi trời suy nghĩ: “Nếu mình cố gắng nắm lấy anh ấy và lôi anh ấy thoát khỏi đống phân để lên cõi trời, anh ấy có thể tìm lại chính mình.” Vì vậy, người cõi trời nắm lấy con giun và bắt đầu kéo đi. Nhưng thật không may, con giun bị đứt làm đôi, vì nó bám quá chặt vào đống phân của mình. Có bao nhiêu người trong chúng ta bị dính vào “đống phân” của mình?

Câu chuyện 14: Đứa con bị mất

Vì vợ mất sớm, nên người bố rất yêu thương đứa con trai 8 tuổi của mình. Trong lúc lên thị trấn để mua dụng cụ làm nông, thì ngôi làng nơi ông ấy sống bị bọn cướp đốt cháy và chúng đã đưa con trai của ông đi. Khi người bố trở về, ông thấy những tàn tích và hoảng hốt.

Ông đã tổ chức lễ hỏa thiêu, thu thập tro tàn và đặt chúng trong một chiếc túi nhỏ xinh đẹp mà ông luôn giữ bên mình. Sau đó, ông dựng tạm lại ngôi nhà và chôn mình trong đó với những kỷ niệm đẹp về đứa con kháu khỉnh.

Một tuần sau, con trai của ông trốn thoát khỏi bọn cướp và tìm cách trở về. Ông ta đau buồn khi nghe tiếng gỏ cửa: “Ai vậy?”, đứa trẻ trả lời: “cha ơi con về nè, mở cửa ra đi cha!”

Nhưng trong trạng thái tuyệt vọng, tâm trí của ông đã thuyết phục rằng con trai ông đã chết, ông nghĩ rằng một số cậu bé đang trêu ghẹo trên nỗi đau của mình. Ông hét lớn: “Đi đi, đừng làm phiền ta nữa!” và tiếp tục khóc. Một lúc sau đứa trẻ rời đi.

Từ đó họ không bao giờ gặp lại nhau. Sau câu chuyện này, đức Phật Thích Ca nói: “Thỉnh thoảng, đâu đó, bạn lấy cái gì đó làm chân lý. Nếu bạn bám vào nó quá nhiều, ngay cả khi sự thật đến với bạn và gõ cửa nhà bạn, bạn sẽ không mở ra để đón nhận nó.”

Câu chuyện 15: Danh hiệu Đức Phật A Di Đà

Một phụ nữ thực hành niệm danh hiệu Đức Phật A Di Đà, cô ấy thực hành như thế trong hơn 10 năm, nhưng cô ấy vẫn còn rất nóng giận, và hay la hét mọi người. Một người bạn muốn dạy cho cô một bài học, và một buổi sáng khi cô bắt đầu thực hành, thì anh ta đến nhà và gọi: “Alice Nguyen, Alice Nguyen!”

Đang lúc thực hành tâm linh, nên cô rất tức giận, nhưng cô tự nói với mình: “Tôi phải đấu tranh chống lại sự tức giận của tôi, vì vậy tôi sẽ bỏ qua nó.” Và cô ấy tiếp tục niệm: “Nam Mô A Di Đà Phật – Nam Mô A Di Đà Phật”. Nhưng người bạn của cô lại tiếp tục gọi tên cô ấy, nhiều hơn và to hơn.

Cô ấy đã đấu tranh chống lại nó và cô ấy tự hỏi có nên dừng việc thực hành lại để ra nói chuyện với người bạn của mình không, nhưng cô ấy vẫn tiếp tục niệm, với âm thanh to hơn: “Nam Mô A Di Đà Phật – Nam Mô A Di Đà Phật”. Người đàn ông bên ngoài nghe thấy và tiếp tục gọi tên cô ta: “Alice Nguyen, Alice Nguyen!”

Sau đó cô không thể chịu được nữa, nhảy lên, đi đến cổng và hét lớn: “Tại sao bạn phải cư xử như thế? Tôi đang niệm Phật, bạn đừng la hét tên tôi nữa!”

Người bạn đó mỉm cười với cô ấy và nói: “Tôi chỉ gọi tên bạn trong mười phút và bạn rất tức giận. Bạn đã gọi tên Đức Phật A Di Đà hơn 10 năm nay, thử tưởng tượng xem, Ngài ấy giận dữ đến thế nào! Muốn về cõi Tây Phương của Đức Phật A Di Đà thì không chỉ đơn giản là gọi tên của Ngài.”

Câu chuyện 16: Tách trà người Nhật

Một sinh viên hỏi Suzuki Roshi tại sao người Nhật làm tách trà của họ quá mỏng, chúng trông có vẻ dễ vỡ. “Không phải là chúng quá mỏng” ông trả lời, “chúng dễ vở nếu như bạn không biết cách xử lý chúng. Bạn phải điều chỉnh bản thân mình với môi trường, chứ không phải ngược lại.”

Câu chuyện 17: Gánh nặng

Hai tu sĩ trở lại tu viện vào buổi chiều. Trời đã mưa và có những vũng nước ở bên đường. Ở đằng xa, một cô gái trẻ xinh đẹp không thể băng qua bên kia được vì một vũng nước lớn. Một nhà sư lớn tuổi đi đến chỗ cô ấy để cõng cô qua bên kia, và họ tiếp tục đi đến tu viện.

Vào buổi tối, nhà sư trẻ đến gặp tu sĩ cao tuổi và nói, “Thưa Ngài, như các nhà sư, chúng ta không thể chạm vào một người phụ nữ?”

Vị sư già trả lời: “Vâng, người anh em”. Rồi vị sư trẻ hỏi lại, “nhưng thưa Ngài, tại sao Ngài lại cõng người phụ nữ đó qua bên kia đường?”

Vị sư già mỉm cười với anh ta và nói: “Tôi đã để cô ấy ở bên kia đường, nhưng bạn vẫn mang cô ấy về đến nhà!”

Câu chuyện 18: Góc nhìn khác

Một ngày nọ, một người Phật tử trẻ tuổi trên đường về nhà, anh nhìn thấy con sông rất rộng và sâu. Ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào chướng ngại vật lớn phía trước, anh suy nghĩ nhiều giờ về cách vượt qua con sông rộng lớn như thế nào. Ngay khi anh ta sắp từ bỏ ý nghĩ, tiếp tục cuộc hành trình đi đường vòng để về nhà.

Bỗng nhiên anh nhìn thấy người thầy tuyệt vời của mình ở phía bên kia con sông. Người Phật tử trẻ tuổi hét lên: “Ôi trời ơi, Thầy có thể cho con biết làm thế nào để đi sang bờ bên kia của con sông này”? Người thầy của anh ngẫm nghĩ một lúc nhìn lên và xuống dòng sông và hét lại, “Đó cũng là câu hỏi mà Thầy định hỏi con đấy!”

Câu chuyện 19: Vòng luân hồi

Hãy tưởng tượng cảnh này: một người đàn ông ngồi trước nhà mình, ăn một con cá trong ao đằng sau nhà, và ôm con trai mình trong lòng. Con chó chạy ra ăn xương cá nhưng bị người đàn ông đuổi đi. Đây là một cảnh tượng bình thường ai cũng có thể nghĩ ra, nhưng dựa theo thuyết luân hồi:

“Anh ta ăn thịt của cha mình và đuổi mẹ mình đi, kẻ thù mà anh ta đã giết đang hạnh phúc trong lòng anh ta, người vợ đang gặm xương của chồng, Vòng luân hồi có thể là một trò hề.”

Chuyện gì đã xảy ra? Cha của người đàn ông đã chết và được tái sinh như một con cá trong ao, vì lúc còn sống ông ấy dành hết thời gian để chăm lo cho ao cá này, người đàn ông đã bắt cha của mình lên và ăn. Mẹ của người đàn ông rất gắn bó với ngôi nhà nên bà đã được tái sanh làm con chó để canh giữ nó.

Kẻ thù của người đàn ông đã bị giết vì có tình cảm với người vợ của mình. Và bởi vì kẻ thù rất gắn bó với cô ấy, nên anh đã được tái sinh như con trai của cô.

Trong khi đang ăn thịt của cha mình, con chó (mẹ ông) ăn xương cá (chồng mình) đã bị đánh đập và đuổi đi bởi con trai bà. Đứa con trai nhỏ của ông, kẻ thù của ông, đang ngồi hạnh phúc trong lòng.

Câu chuyện 20: Ông chủ

Một người đàn ông đang cưỡi con ngựa chạy rất nhanh trên đường. Dường như ông ấy đang có một việc quan trọng nào đó nên mới phóng nhanh như vậy. Một người khác đang đứng bên đường, hét lên: “Anh định đi đâu?” và người đàn ông trên ngựa trả lời,”Tôi không biết! Hãy hỏi con ngựa!”

Ý nghĩa: Đây là câu chuyện ngắn nhưng rất nổi tiếng trong các câu chuyện thiền Phật giáo với ý nghĩa mạnh mẽ đằng sau nó. Con ngựa tượng trưng cho năng lượng của chúng ta. Câu chuyện nói về cách sống của chúng ta, với sự thương xót cho các thói quen cũ đã được thiết lập không phải bởi hành động cố ý mà bởi môi trường xung quanh và những hoạt động thiếu sáng suốt.

Con ngựa đang kéo chúng ta đi, làm cho chúng ta chạy vội vã ở khắp mọi nơi và thậm chí chúng ta cũng không biết tại sao. Nhưng nếu chúng ta dừng lại một chút và tự hỏi mình, tại sao lại chạy nhiều như vậy, đôi khi chúng ta sẽ có câu trả lời, nhưng nó không bao giờ là một điều tốt.

Chúng ta đã quen với nó, đó là cách chúng ta được dạy để sống. Chúng ta cần phải học cách lấy lại vương triều của mình và để cho con ngựa biết ai là ông chủ. Bạn là ông chủ, bạn luôn luôn là ông chủ, do đó, hãy bắt đầu hành động với con ngựa của mình.

Câu chuyện 21: Dòng suối

Câu chuyện về một học viên võ thuật trẻ tuổi đang tập luyện trong một tu viện Phật giáo kết hợp với võ thuật toạ lạc trên một ngọn núi tuyệt đẹp. Người thầy của anh là một bậc thầy về thiền định và võ thuật.

Một ngày kia, ông đang theo dõi buổi tập tại sân và nhận ra rằng, sự hiện diện của khách tham quan đã can thiệp vào nỗ lực của người học trò trẻ đang cố gắng hoàn thiện kỹ thuật của mình.

Ông đi đến người thanh niên và gõ vào vai. “Vấn đề là gì?” Ông hỏi. “Con không biết”, thanh niên nói với vẻ căng thẳng. “Cho dù con cố gắng nhiều đến đâu, con cũng không thể thực hiện đúng cách”. “Trước khi con muốn nắm vững kỹ thuật, con phải hiểu sự hòa hợp. Hãy đi với thầy, thầy sẽ giải thích”, người thầy trả lời.

Hai thầy trò rời khỏi võ đường và đi vào một khu rừng gần đó cho đến khi họ gặp một dòng suối. Người thầy im lặng trong vài phút rồi nói. “Hãy nhìn con suối!” “Những tảng đá đang chắn ngang dòng chảy, liệu nó có làm cho dòng suối phân tâm mà quên đi việc chảy xuống của mình không?

Nó chỉ đơn giản chảy qua xung quanh hoặc di chuyển trên những cục đá đó! Hãy như dòng suối và con sẽ biết sự hòa hợp là gì.” Người học trò nhận ra điều gì đó, nên chẳng mấy chốc, anh hầu như không để ý đến những khách tham quan trong võ đường của mình và chỉ chú tâm vào việc luyện võ. Không có gì có thể tác động vào tâm trí của mình nếu như mình không cho phép.

Câu chuyện 22: Mọi người đều có một câu chuyện

Một cậu bé 18 tuổi nhìn thấy từ cửa sổ xe lửa và hét lên …

“Bố ơi, hãy nhìn cái cây đi!”

Dad mỉm cười và một cặp vợ chồng trẻ ngồi gần đó, nhìn vào thái độ trẻ con của cậu bé 18 tuổi với sự thương hại, đột nhiên cậu bé lại kêu lên …

“Bố, nhìn đám mây đang chạy với chúng ta kìa!”

Cặp vợ chồng không thể cưỡng lại và nói với ông lão …

“Sao ông không đưa con trai mình đến một bác sĩ tốt?” Ông già cười và nói … “Tôi đã làm và chúng tôi vừa mới đến bệnh viện, con trai tôi đã mù từ lúc sinh ra, nó chỉ nhìn mọi thứ bằng mắt của mình mới hôm nay thôi.”

Mỗi người trên trái đất này đều có câu chuyện riêng của mình. Đừng đánh giá người khác trước khi bạn thực sự biết rõ về họ. Sự thật có thể làm bạn ngạc nhiên.

Câu chuyện 23: Cọng dây thừng bé nhỏ buộc chân voi

Khi một người đàn ông đi ngang qua con voi trong sở thú, anh ta đột ngột dừng lại, bối rối bởi thực tế là những sinh vật khổng lồ này chỉ bị giữ bởi một sợi dây nhỏ gắn dưới chân. Rõ ràng là các con voi có thể, bất cứ lúc nào, thoát khỏi sợi dây đó, nhưng vì một lý do nào đó, con voi không làm vậy.

Anh ta nhìn thấy một huấn luyện viên gần đó và hỏi tại sao những con vật này chỉ đứng đó và không cố gắng trốn tránh. Người quản Tượng nói, “khi chúng còn nhỏ và nhỏ hơn nhiều, chúng tôi sử dụng cùng một sợi dây kích cỡ như thế để buộc chúng, ở tuổi đó, chúng không thể thoát được. Khi chúng lớn lên, chúng tin rằng chúng không thể chạy trốn được.”

Người đàn ông kinh ngạc. Những con voi này bất cứ lúc nào cũng có thể thoát khỏi họ, nhưng chúng không làm thế!

Giống như voi, có bao nhiêu người trong chúng ta có một niềm tin rằng chúng ta không thể làm điều gì đó, đơn giản chỉ vì chúng ta đã thất bại trước?

Thất bại là một phần của học tập, Chúng ta không nên từ bỏ cuộc đấu tranh trong cuộc sống này.